Vô tận đan điền

Chương 3189: Quan thứ tư

Càng chưa nghe nói qua có loại thiết bài như thế.

- Ta không hiểu nổi, thạch quy khẳng định biết rõ, đến hỏi nó có lẽ sẽ có tin tức hữu dụng.

Nghiên cứu một hồi, phát hiện thiết bài trừ hai chữ này ra mặt khác không có cái gì, trong nội tâm khẽ động và nhớ tới Viêm Hoàng điện.

Đã xác định thứ này có liên quan với Thần Nông Đại Đế, chính mình xem không hiểu, thạch quy làm Đại Đế khí linh có lẽ biết rõ không ít.

- Đi!

Nghĩ vậy, Nhiếp Vân không chút do dự rời khỏi nạp vật thế giới, phù lục tinh thần khẽ động và biến mất khỏi gian phòng, sau một khắc xuất hiện trong Viêm Hoàng điện.

- Thạch quy tiền bối!

Tiến vào đại điện quen thuộc, hắn nhìn điêu khắc thạch quy cách đó không xa, Nhiếp Vân ôm quyền nói.

- Đến, lần này cần dược liệu gì?

Thạch quy lên tiếng.

Khoảng cách lần trước hắn tới đây không dài, nó xem ra lần này tới đây có lẽ cũng như lần trước là tìm kiếm dược liệu.

- Lần này không cần dược liệu, ta tới đây có chuyện hỏi tiền bối.

Nhiếp Vân nói.

- Nói đi!

Thạch quy kỳ quái nhìn hắn và lên tiếng.

- Ta trong lúc vô tình đạt được một thiết bài, dường như có quan hệ với Thần Nông Đại Đế, không biết tiền bối có biết hay không?

Nhiếp Vân không có che giấu và mang thiết bài ra.

Nhìn thấy thiết bài, trong mắt thạch quy mang theo thần thái kích động, tuy nó thoáng qua tức thì và nhanh chóng khôi phục như cũ.

- Ta biết nó!

Thạch quy trực tiếp mở miệng.

- Biết nó? Như vậy... Tiền bối có thể nói cho ta biết, Lục Hi là tên người, địa danh hay là cái gì, có quan hệ gì với Thần Nông Đại Đế hay không?

Nghe nó nhận ra, đôi mắt Nhiếp Vân sáng ngời và vội vàng hỏi thăm.

- Ta nhận ra nhưng lại không thể nói cho ngươi biết!

Thạch quy lắc đầu:

- Thực lực của ngươi hiện tại quá thấp, còn không có tư cách biết rõ quá nhiều, nếu không, đối với ngươi, đối với bất kỳ người nào cũng không tốt, trừ khi...

- Trừ phi cái gì?

- Trừ phi... Có thể xông qua ba cửa còn lại, có thể luyện hóa Viêm Hoàng điện triệt để!

- Nếu không, ta mặc dù biết rõ cũng không nói cho ngươi biết.

Thạch quy chậm rãi nhắm mắt lại.

Rất nhiều chuyện không nói cũng không có nghĩa là giấu diếm, mà là bảo vệ.

Trước khi thực lực đạt tới mà biết những chuyện này sẽ chỉ làm đạo tâm bất ổn, từ đó không có chỗ tốt với tu luyện.

- Xông qua ba cửa còn lại.

- Không sai, ngươi bây giờ chỉ có Vương cảnh viên mãn, khoảng cách có thể xông cửa còn kém rất xa, đi về đi, ít nhất cũng phải đạt tới Hoàng cảnh đỉnh phong lại đến, như vậy tỷ lệ cao hơn một ít.

Nói tới đây thạch quy dừng lại một chút.

- Thiên phú tu luyện của ngươi không kém, có lẽ trong trăm năm sẽ đạt tới, không nên gấp gáp, một khi có thể thuận lợi xông qua ba cửa ải, ta sẽ nói rõ thiết bài cho ngươi biết...

Tuy hắn gặp qua thiếu niên trước mắt vài lần, thạch quy lại biết hắn có thiên phú rất mạnh, tu luyện và lĩnh ngộ có năng lực người thường không cách nào so sánh nổi.

Lần thứ nhất gặp mặt, tuy đối phương là Vương cảnh trung kỳ, lần nữa gặp mặt mới qua một hai tháng dĩ nhiên đạt tới Vương cảnh viên mãn, loại tốc độ tấn cấp này, mặc dù hắn kiến thức rộng rãi, sống không biết bao nhiêu năm, nhìn thấy vô số thiên tài cũng rung động không thôi.

Nó xem ra, thiên phú của thiếu niên này chỉ cần không vẫn lạc, trong trăm năm có thể đạt tới Hoàng cảnh đỉnh phong, đến lúc đó lại xông cửa, tỷ lệ sẽ lớn hơn.

- Thời gian trăm năm với tu luyện giả mà nói rất ngắn, không cần phải gấp, bình tâm tĩnh khí...

Thạch quy nói tiếp, lời còn chưa nói xong đã bị thiếu niên cắt ngang:

- Không cần chờ trmaw năm, xông hết ba cửa ải ngươi nói cho ta biết đúng không, hiện tại ta xông...

- Hiện tại xông?

Thạch quy đã giật mình:

- Ngươi còn trẻ, ba cửa còn lại không giống trước kia, từng bước sinh tử, cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong tiến vào trong đó đều rất khó thông qua, thực lực của ngươi... Nên suy nghĩ cho kỹ.

Nó xem ra thực lực thiếu niên này còn không có đạt tới Hoàng cảnh, cưỡng ép xông cửa chỉ có một con đường chết, nó lo lắng lên tiếng.

- Không cần cân nhắc, ta không phải còn lại một cơ hội cuối cùng sao? Cải lương không bằng bạo lực, hiện tại đi.

Nhiếp Vân cười.

Hắn dung hợp y đạo, kiếm đạo, thôn phệ các đại đạo thành giới vực của mình, hắn đã không ủy kỵ cường giả Hoàng cảnh viên mãn, trước kia có cố kỵ nhưng hiện tại hắn không quá quan tâm.

Lần này tới hỏi thăm thạch quy, kỳ thật cũng mang ý xông cửa.

Một khi thành công xông ba cửa đằng sau thì hắn có cơ hội luyện hóa Viêm Hoàng điện.

Chính thức nắm giữ bảo bối do Thần Nông Đại Đế lưu lại, hắn có nắm chắc khi xông vào Vạn Giới Động Thiên, chỗ tốt cũng to lớn.

- Hiện tại... Ngươi...

Thạch quy không nghĩ tới hắn thật muốn xông cửa, sốt ruột muốn khuyên can.

Chờ nhiều năm như thế, rốt cục chờ được truyền nhân không sai biệt lắm, nó không muốn hắn xông cửa và chết vào lúc này.

- Không cần khuyên... Dọc theo cửa thứ ba tiếp tục đi về phía trước la cửa thứ tư, ta xông!

Nhiếp Vân chẳng muốn giải thích, hắn nhìn về phía trước và thuấn di tiến vào trong cung điện xông cửa.

Ba cửa trước, hai cửa là tu luyện kiếm pháp nên tương đối đơn giản, nếu đoán không sai, cửa thứ tư có lẽ cũng giống cửa thứ hai cần chiến đấu quan minh chính đại.

Dọc theo cửa thứ badid tới, Nhiếp Vân chậm rãi đi về phía trước, tràng cảnh trước mặt biến hóa.

Cây cối cành lá sum xuê, xuyên thẳng trời cao, liếc nhìn không nhìn thấy cuối cùng.

- Cửa thứ tư, leo đến ngọn cây hái một trái cây màu vàng, thời gian một nén nhang, không xong, trực tiếp gạt bỏ!

Giọng nói lạnh lùng vang lên.

- Leo lên ngọn cây hái trái cây?

Nhiếp Vân ngẩng đầu nhìn lên trên, cây cối cao lớn, cành lá rậm rạp, ánh mắt nhìn vào trong đó và nhìn thấy màu xanh mà thôi, căn bản không thấy trái cây gì cả.

- Đi lên trên nói sau.

Trong nội tâm cảm thấy rất khó nhưng không thành công sẽ bị gạt bỏ, cũng không do dự, hắn nhảy lên sau đó dọc theo thân cây tiến lên.

Bò lên trên cao, hắn cũng không có thi triển lực lượng giới vực, mà là thi triển Minh Hỏa Cửu Biến, toàn thân hắn bị bao phủ bên trong, lúc này nhanh chóng tiến lên trong thân cây.

Ông!

Vừa đi được vài bước, đột nhiên âm thanh đâm rách không khí vang lên, một đạo kiếm quang từ thân cây đánh thẳng vào người hắn.

- Quả nhiên có vấn đề!

Nhìn thấy kiếm quang, Nhiếp Vân cũng không kỳ quái, ngược lại gật đầu đương nhiên.

Cửa thứ hai có vô số khôi lỗi ra tay với hắn, quan thứ tư không có khả năng chỉ leo

lên tìm trái cây đơn giản như thế.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.4 /10 từ 12 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status