Vô tận đan điền

Chương 2829: Giác Linh Hoa biến hóa

- Chuyện gì xảy ra? Cái này là ai làm?

Chí Hào tướng quân tựa hồ thấy cái gì, thanh âm lạnh lùng vang lên, khí tức như gió lốc cuốn sạch toàn bộ bình đài.

Làm tướng quân sát phạt quả quyết, một khi tức giận, để cho người ta cảm thấy như băng giá.

- Ta cũng không biết, binh sĩ của ta vẫn luôn coi chừng, không có rời đi một bước, ta cũng đặc biệt ở chung quanh bố trí phong ấn, dựa theo đạo lý, đừng nói người, một con muỗi cũng không bay vào được, vì sao biến thành như vậy, ta thật không biết...

Vương Diệu muốn khóc.

Một thống lĩnh, trông coi không biết bao nhiêu thuộc hạ, trải qua không ít chiến đấu, trải qua vô số sinh tử, lúc này sợ thành như vậy, đủ thấy Giác Linh Hoa xuất hiện biến cố to lớn!

Trong lòng Nhiếp Vân kỳ quái, chỉ bất quá phía trước có chút hắc ám, hắn cách khá xa, nên không biết chuyện gì xảy ra.

- Phụ thân, có chuyện gì sao?

Bích Nhi tiểu thư có chút không nhịn được mở miệng hỏi thăm.

- Nhiếp Vân, ngươi tới đây một chút!

Nghe được tiếng kêu của nữ nhi, Chí Hào tướng quân nhớ tới cái gì, ánh mắt rơi vào trên người Nhiếp Vân, kêu một tiếng.

Bởi vì có Vương Diệu ở đây, hắn không tiện gọi điện hạ, chỉ có thể kêu tên.

- Ngươi nhìn Giác Linh Hoa một chút...

Chí Hào tướng quân chỉ về phía trước.

Đi tới bên cạnh, Nhiếp Vân ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Giác Linh Hoa ban ngày nhìn thấy có màu tím nhạt, mặt ngoài giống như rơi đầy bông tuyết, màu tím nhạt bị một ít điểm trắng bao bọc, vốn là linh khí nồng nặc cũng bắt đầu suy giảm, không còn cảm giác sức sống tràn trề như trước.

- Nhiếp Vân đại nhân, ngươi xem một chút Giác Linh Hoa rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ta thật không có động, cũng tuyệt không có người tới... sao sẽ biến thành như vậy

Vương Diệu vội vàng hô, giống như gặp được cứu tỉnh.

Mặc dù không biết “thân phận” chân thực của Nhiếp Vân, nhưng từ tướng quân coi trọng có thể thấy được, chỉ cần giúp mình nói chuyện, tướng quân nhất định sẽ tin tưởng.

Đa Ba vương tử chỉ danh muốn Giác Linh Hoa, hắn có thể tìm được vốn là một công lớn, ai ngờ nửa ngày không tới, lại biến thành như vậy, toàn thân uể oải muốn chết, thật muốn giải thích không rõ, tội danh bảo vệ không chu toàn là trốn không thoát.

- Chuyện gì xảy ra? Làm sao sẽ biến thành màu trắng?

Đối với hắn kêu lên, Nhiếp Vân mặc kệ, cũng tràn đầy kỳ quái, cau mày, ánh mắt lộ ra nghi ngờ cùng không hiểu:

- Không nên a...

- Dựa theo tin tức ta biết, Giác Linh Hoa cực kỳ lung linh, hoàn toàn thành thục là màu tím đậm, chỉ có sử dụng qua, linh khí bị người hấp thu sạch sẽ, mới xuất hiện màu trắng... xuất hiện nhiều điểm trắng như vậy, rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ có người đến gần, linh khí bị người hấp thu?

Chí Hào tướng quân nói.

- Không phải... Buội dược liệu này ban ngày ta cũng đã nói, có chút vấn đề, ta cần phải cẩn thận quan sát mới có thể hiểu...

Nhiếp Vân khoát khoát tay, cắt đứt lời của hắn.

- Ban ngày nói qua?

Chí Hào tướng quân sửng sốt một chút, lúc này mới nhớ tới người thiếu niên trước mắt này ban ngày lần đầu tiên thấy Giác Linh Hoa đã nói, trong lòng lộp bộp một cái.

Lúc này, Vương Diệu cũng nghĩ đến, thanh âm có chút run rẩy:

- Nhiếp Vân đại nhân, chẳng lẽ ngươi... ban ngày nói buội cây này đã chết... là thật?

Ban ngày, Nhiếp Vân vừa thấy được buội dược liệu này, đề nghị Chí Hào tướng quân không cần chờ, mà hái ra ngay, cũng nói dược liệu có thể đã chết!

Trước Giác Linh Hoa khí tức bừng bừng, không ai tin tưởng, lúc này, khắp người điểm trắng, sinh cơ hoàn toàn không có, không tin không được a.

- Ân, buội cây này ban ngày đã chết...

Nhiếp Vân gật đầu.

Trải qua chuyện ở Vô Lượng cung, hắn rất lý giải dược lý, ban ngày mặc dù buội Giác Linh Hoa này nhìn linh khí mười phần, mang uy thế cực mạnh, trên thực tế loại khí thế này chẳng qua là con cọp giấy, đang chậm chạp tiêu tán, không có loại lực lượng sinh ra chớ vào chân chính của dược liệu.

Cho nên, chỉ nhìn một cái, hắn liền biết buội dược liệu này có thể đã chết, không cách nào đạt tới màu tím đậm mà bọn họ nói.

Chỉ bất quá dựa theo suy đoán, dược liệu lợi hại như vậy, cho dù tử vong, muốn biến thành màu trắng, không có mấy trăm năm tiêu tán là không thể nào, sao đột nhiên lại biến thành như vậy?

Ban ngày hắn nói dược liệu chết, đám người Chí Hào tướng quân không tin, cảm thấy ngày thứ hai khí thế của dược liệu sẽ rớt xuống không ít, cường giả Hoàng cảnh khẳng định có thể nhìn ra, đến lúc đó cẩn thận giải thích cũng không muộn... làm sao cũng không nghĩ tới, không đến nửa ngày, liền xuất hiện loại nghịch chuyển này.

Hiển nhiên, loại biến cố này, cũng vượt ra phạm vi nhận biết của hắn.

- Ta nhìn kỹ một chút!

Trong lòng kỳ quái, không để ý tới mọi người nữa, Nhiếp Vân đi tới bên cạnh đóa hoa, trong mắt kim quang bắn ra bốn phía, vận chuyển Thiên Nhãn tới cực hạn, tìm dấu vết để lại.

Đi tới bên cạnh, hắn cũng thấy rõ bộ dáng của Giác Linh Hoa.

Dáng vẻ của Giác Linh Hoa vô cùng xinh đẹp, phía trên cánh hoa mang giọt nước, nhìn tiên nộn kiều mị, tản mát ra mùi thơm thoang thoảng.

Loại mùi thơm này hít vào mũi, để cho người ta cảm thấy linh hồn sảng khoái!

Giác Linh Hoa có thể tu bổ linh hồn bị thương, người bình thường dùng, cũng có thể lớn mạnh thần hồn, để cho lực lượng hồn phách tăng nhiều.

Bất quá, lúc này mặt ngoài của Giác Linh Hoa hiện đầy điểm trắng rậm rạp chằng chịt, giống như có một tầng sương thật mỏng, không có loại cảm giác để cho linh hồn người ta sảng khoái, ngược lại mất đi sinh cơ, cho người ta một loại cảm giác xế chiều tang thương.

Thiên Nhãn nhìn chung quanh Giác Linh Hoa một vòng.

Nhiếp Vân ngẩng đầu lên:

- Từ ban ngày đến bây giờ, đúng là không ai tới, Giác Linh Hoa biến thành như vậy, hẳn không phải là bởi vì nguyên nhân này!

- Đúng, không phải là vì người...

Vương Diệu nghe nói như vậy, mặt đầy vẻ cảm kích.

Thiếu niên nói như vậy, tội danh bảo vệ không chu toàn của hắn sẽ giảm bớt không ít.

- Không phải vì người? Vậy làm sao... biến thành bộ dáng này?

Chí Hào tướng quân không để ý tới Vương Diệu lo lắng, mà nhướng mày.

Cho dù dược liệu này ban ngày đã chết, nhưng nếu không có ai động, thời gian không lâu thì trở thành bộ dáng như vậy, giống như bị người sử dụng qua vậy?

- Ta cũng không rõ ràng... Bất quá nhìn tốc độ suy bại của dược liệu, ta đề nghị tướng quân lập tức hái xuống, tìm một vị trí thích đáng bảo tồn, như vậy ít nhất còn có thể cất giữ một ít dược lực, nếu không, chờ Giác Linh Hoa toàn bộ biến thành màu trắng, cho dù giữ lại, sợ rằng cũng vô ích!

Nhiếp Vân do dự một chút, chậm rãi nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.4 /10 từ 12 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status