Vô tận đan điền

Chương 2758: Tiếp xúc với kịch độc (2)

Chỉ bất quá, bọn họ đã đi vào đây được hơn ba tháng, rốt cuộc đã đi tới nơi nào, ai cũng không biết được. Chỉ có thể đi tới bước nào hay bước đó mà thôi.

Ngoài ra, chuyện nguy cơ của Hỗn Độn đại dương nhất định cũng phải giải quyết triệt để. Nếu như không giải quyết triệt để thì bên Hỗn Độn đại dương vẫn sẽ phải đối mặt với nguy hiểm bị tiêu diệt.

Trong lòng suy tư chuyện sau này cần phải làm, ánh mắt lại nhìn về phía trước.

Trước mắt hắn lúc này, Quán Lăng và Phùng Thịnh đã chiến đấu đến giai đoạn ác liệt, Phùng Thịnh sau khi đeo bao tay vào hiển nhiên đã mạnh hơn một bậc. Đã có thể áp chế cho Quán Lăng không ngừng phải lui về phía sau, máu tươi trên người chảy ròng ròng, rõ ràng đã bị thương không nhẹ.

- Hắc hắc, đệ nhất nhân Thanh Sơn Bộ cũng chỉ có như vậy mà thôi. Hôm nay ta sẽ giải quyết ngươi a!

Cười lạnh một tiếng, tốc độ của Phùng Thịnh đột nhiên tăng nhanh, cả người giống như một đạo tật phong, so với mới vừarồi còn nhanh hơn vài phần.

- Vậy thì tới đi...

Gầm lên một tiếng giận dữ, dường như Quán Lăng cũng đã nổi điên. Trong tiếng rống giận, không biết hắn đã sử dụng bí pháp gì mà cả người giống như đã biến thành một con gấu bị thương. Trong mắt hiện lên màu đỏ thẫm, ngay cả chiêu số mới vừa rồi cũng không có dùng, chỉ dùng bản năng đánh về phía đối phương.

Nhìn thấy bộ dáng này của hắn, Phùng Thịnh nheo mắt, bàn tay khẽ lật một cái, lập tức đẩy về phía ngực hắn.

Một chưởng này so với mới vừa rồi không chênh lệch bao nhiêu lực lượng, vốn hắn tưởng rằng Quán Lăng sẽ lần nữa bị chấn lui về phía sau. Ai ngờ đối phương chỉ lảo đảo một cái, sau đó lại lần nữa nhào tới, hai cánh tay giống như kim cô, ôm lấy hắn vào trong ngực.

- Ngươi...

Thoáng cái ôm lấy đối phương chẳng khác nào là lối đánh vô lại, hiển nhiên Phùng Thịnh không có nghĩ tới đối phương sẽ làm như vậy, cho nên sắc mặt hắn lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Năng lực mạnh nhất của hắn bây giờ chính là ở trên cặp bao tay kia, một khi bị đối phương ôm chặt, hai cánh tay cũng không thể thi triển được. Như vậy cái bao tay này cũng sẽ không có tác dụng, hơn nữa lúc này Quán Lăng lại giống như thực sự biến thành một con thú dữ, lực lượng so với vừa rồi còn mạnh mẽ kinh người hơn. Cho dù là hắn, liên tục quăng ba lần cũng khó có thể hất đối phương ra được.

- Đáng ghét...

Sắc mặt Phùng Thịnh đỏ lên, gân xanh trên đầu hắn lập tức gồ lên.

Dù thế nào hắn cũng không nghĩ ra được Quán Lăng lại sẽ dùng lối đánh liều mạng như vậy, khiến cho hắn tức giận tới mức sắp nổ phổi. Thế nhưng lại không có biện pháp nào khác.

- Phế vật!

Khi tất cả mọi người ở đây đều cho là hai người sẽ còn tiếp tục giằng co thì lại có một tiếng hừ lạnh vang lên. Người áo đen trong Lạc Sơn Bộ kia dường như cũng không nhịn được nữa, chân bước lên trước một bước, lập tức đi tới trước mặt hai người.

Ngón tay hơi xanh xám, liên tục điểm ba cái lên trên người Quán Lăng.

Phốc!

Một ngụm máu tươi tuôn ra, Quán Lăng bay ra ngoài, nặng nề ngã xuống đất.

Mới vừa rồi không biết hắn đã thi triển bí pháp gì mà khiến cho lực lượng chợt tăng vọt. Lúc này thương thế tăng thêm cho nên cũng không đứng lên nổi nữa. Người nằm trên đất, vẻ mặt tràn ngập phẫn hận, thế nhưng lại không có biện pháp nào khác.

Hắn là đệ nhất cao thủ trong Thanh Sơn Bộ, sau khi thi triển thủ đoạn cuối cùng, ngay cả ngón tay của đối phương cũng không đỡ nổi, như vậy những người khác thì càng không cần phải nói.

Từ lúc nào Lạc Sơn Bộ lại có một vị cường giả lợi hại như vậy chứ?

- Còn không mau động thủ đi, còn chần chờ cái gì nữa?

Đánh bay Quán Lăng, người áo đen này hừ lạnh một tiếng.

- Dạ...

Dường như Phùng Thịnh đối với người trước mắt này rất là sợ hãi. Sau khi nghe được lời của hắn, thân thể khẽ run run một cái, vội vàng gật đầu, chân bước hai bước đi tới trước mặt Quán Lăng, trong mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn.

- Chết đi!

Quát lên một câu, cổ tay khẽ lật một cái, một quyền đập xuống đầu của Quán Lăng.

Nhìn tốc độ của bàn tay hắn, một khi nện xuống, đầu của Quán Lăng nhất định sẽ nổ tung, hẳn sẽ phải chết không thể nghi ngờ!

- Quán Lăng...

- Quán Lăng thúc thúc...

Thấy một màn như vậy, sắc mặt của tất cả mọi người thay đổi.

- Đáng hận...

Trong lòng phẫn hận, Quán Lăng đang muốn ngăn cản một cái thì lại cảm thấy thương thế trên người quả thực quá nặng, ngay cả khí lực nâng cánh tay lên cũng không có.

Sưu!

Trong khi Quán Lăng đang cho rằng bản thân sẽ phải chết không thể nghi ngờ thì đột nhiên có tiếng xé gió vang vọng. Một quyền đột nhiên xuất hiện ở trên đầu hắn, ngay sau đó đã có một đạo thanh âm nhàn nhạt vang lên.

- Đều là bộ lạc trong rừng, rốt cuộc có thù hận gì lớn mà lại không chết không thôi như vậy chứ?

Nghe được đạo thanh âm này, tất cả mọi người vội vàng nhìn lại, chỉ thấy lúc này có một người thiếu niên đang đứng ở bên cạnh Quán Lăng. Vẻ mặt bình tĩnh lạnh nhạt, trong mắt mang theo vẻ nghi hoặc. Mà một quyền mang theo uy lực vô cùng của Phùng Thịnh lại bị một ngón tay của hắn chặn lại trên không trung.

- Cái gì?

Người khác không biết lực lượng của một quyền này, thế nhưng bản thân Phùng Thịnh tự mình thi triển ra, làm sao hắn lại không biết cơ chứ? Cả người cảm thấy lạnh lẽo, sắc mặt lập tức trở nên hết sức khó coi.

Một quyền này của hắn không có chút giữ lại nào, cho dù là Quán Lăng thời kỳ toàn thịnh cũng phải nhượng bộ lui binh. Thế nhưng thiếu niên trước mắt này lại dùng một ngón tay ngăn cản, chuyện này... Làm sao có thể chứ?

Không riêng gì hắn, tất cả mọi người của Thanh Sơn Bộ, Lạc Sơn Bộ cũng đều ngẩn người tại chỗ. Mỗi một người trợn mắt há hốc mồm, chỉ có tộc trưởng Thanh Sơn Bộ dừng lại một chút, trong ánh mắt hiện lên quang mang khác thường.

Mặc dù hắn không biết người tiểu thế giới trước mắt này rốt cuộc có thực lực gì, thế nhưng chỉ cần nhìn tình huống xuất thủ vừa rồi hắn đã biết rõ. Sợ rằng nguy cơ của Thanh Sơn Bộ sẽ lập tức được giải trừ.

- Gia hỏa từ đâu tới vậy, cút ngay cho ta.

Một chiêu bị chặn lại, sắc mặt Phùng Thịnh trở nên dữ tợn, lại lần nữa rống giận một câu. Lực lượng trên quyền bị ngăn cản đột nhiên bộc phát ra ngoài, một cỗ lực lượng thôn phệ xông ra.

Nếu như đổi lại là trước kia, đột nhiên thả ra loại lực thôn phệ này, cho dù Nhiếp Vân không sợ, thế nhưng muốn ngăn cản những thứ này cũng cần tốn một ít công phu. Chỉ là lúc này hắn đã có đan điền có năng lực thôn phệ, cho nên kết quả sẽ hoàn toàn khác biệt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.4 /10 từ 12 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status