Truyền kỳ chiến thần

Chương 1547



Chương 1547

 

Mà lúc này, trong thung lũng rạn nứt truyền đến một tiếng rống giận xé tim đứt họng, sau đó một cso một bóng đen, mang theo một con lôi ưng khát máu to vừa bằng núi nhỏ, đột nhiên vọt lên giữa không trung.

 

Đôi mắt Vương Tử phủ đầy tơ máu, trong lòng giống như bị vạn mũi tên đâm qua.

 

Anh ta và em trai như có thần giao cách cảm, ngay lập tức Vương Lang lạc bước vào không gian kỳ lạ, anh ta liền cảm nhận được tin tức em trai đã chết.

 

Vốn tưởng rằng đã nắm chắc chín trên mười phần, tình hình xấu lắm cũng chỉ là hai tay trống rỗng, Vương Tử nằm mơ cũng không nghĩ tới, lựa chọn này của mình, lại khiến em trai mất mạng.

 

Anh ta mạnh mẽ tản ra thần thức, cảm ứng được vị trí Tân Trạm.

 

Nhưng lúc này, không gian truyền tống đã phát động, Tân Trạm và Cổ Nguyệt Linh đều hóa thành ánh sáng lấp lánh.

 

Cho dù bản thân muốn đuổi theo, cũng chậm một bước, không có cơ hội gì.

 

“Chạy rồi, thằng nhãi danh chết tiệt này, còn có một người phụ nữ, cả hai đều đã trốn thoát”

 

Vương Tử gào thét giận dữ rống lên, phá nát trận pháp truyền tống còn sót lại, bùng phát lửa giận trong lòng.

 

Đến một đoạn đường, Tân Trạm không có cơ hội bày ra truyền tống trận, cho nên ở bên ngoài truyền tống trận của thung lũng rạn nứt này, tốn rất nhiều thời gian, nhưng phạm vi khá xa.

 

Tân Trạm và Cổ Nguyệt Linh không ngừng xuyên qua, ước chừng vài hơi thở, hai người bọn họ mới đi tới một mảnh rừng núi mà hai ngày trước từng tới.

 

“Hú~”

 

Cuối cùng cũng an toàn rồi, Cổ Nguyệt Linh ngồi đơ người trên mặt đất, trán đổ mồ hôi.

 

Tân Trạm cũng đặt mảnh vụn Thánh Tuyền ở một bên, nghỉ ngơi một chút.

 

Hai ngày thời gian, đến dụ dỗ những truy binh, bọn họ cách điểm khởi đầu rất xa, cũng không nóng vội về việc phải trở về ngay.

 

Qua hai truyền tống trận nữa, bọn họ mới có thể trở lại điểm khởi đầu.

 

Mà lúc này, không xa ngay tại nơi mà Tân Trạm và Liễu Mộng ước định.

 

Một con yêu thú cao hơn mười trượng âm ầm ngã xuống, làm bốc lên một màn khói bụi.

 

“Tên chết tiệt này, đi đâu không biết, hết lần này tới lần khác muốn đi đến phạm vi truyền tống trận, cho dù chỉ có một tia có khả năng phá hủy trận pháp, cũng không thể bỏ qua”

 

Diệp Thành và râu quai nón, rơi xuống một bên trên mặt đất.

 

Hai người đều tinh thần phấn chấn, không còn dáng vẻ   như lúc trước nữa.

 

Nhìn thấy trận pháp cách đó không xa.

 

“Hai ngày đã trôi qua, Tân Trạm nên trở về rồi, sao còn chưa có động tĩnh” Râu quai nón hỏi.

 

“Tôi cũng không biết Tân Trạm đi đâu rồi, khoảng cách thật sự quá xa, ngay cả điểm truyền âm của hai chúng ta cũng không dùng được.”

 

Diệp Thành cũng nhíu mày, có chút bất đắc dĩ nói.

 

“Nhưng những kẻ đuổi giết có chút xui xẻo, gặp Tân Trạm, đoán thôi cũng biết, kết quả bọn họ sẽ thảm hại cỡ nào”

 

Râu quai nón nhếch miệng cười.

 

Ở cùng Tân Trạm đã lâu, hai người đều rất tín nhiệm đối với thực lực phi thường của Tân Trạm.

 

“Này, hai người các người cũng quá buồn cười đi, Tân Trạm bất quá chỉ là xuất cảnh, làm không tốt bây giờ bị đuổi chạy khắp thế giới thôi.”

 

Giọng nói của một người con gái vang lên, Liễu Mộng mặc váy đỏ thướt tha, từ xa bay tới, hạ xuống cách đó không xa.

 

Nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người, Liễu Mộng nhịn không được liền cười nhạo.

 

“Cô không biết năng lực của Tân Trạm, tôi cũng lười nói với cô”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 333 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status