Chàng rể phế vật

Chương 942



CHƯƠNG 942

Trong phòng giám sát, một đám vệ sĩ nắm chặt nắm tay, chăm chú nhìn chằm chằm cảnh tượng này! Mọi người đều nín thở, bị một màn này làm cho kinh hãi hoàn toàn!

Cơ thể Liệp Ưng run rẩy dữ dội, theo sự run rẩy của anh ta, trong miệng lại ho ra máu mãnh liệt, máu tươi tanh đỏ nồng đậm kia theo khóe miện anh ta không ngừng tràn ra, cơ bản dừng cũng không dừng được! Giờ này phút này, anh ta có thể cảm giác được… Hơi thở của mình, nhanh bị chặt đứt. Toàn bộ lục phủ ngũ tạng đều bị đánh vỡ, toàn bộ kinh lạc mạch máu đều bị gãy… Anh ta… Chỉ còn một hơi cuối cùng.

Khéo miệng Liệp Ưng một bên ho ra máu, một bên đột nhiên nở nụ cười… Khóe miệng giơ lên nụ cười tự giễu dữ tợn… Nụ cười này giống như xuyên qua tất cả những chuyện mà anh ta đã trải qua hơn mười năm… Tung hoành vô địch hơn mười năm… Lại không ngờ rằng…

Cuối cùng lại ngã xuống ở kẻ hèn thành phố T của nước C này. Thật đáng buồn, buồn cười… “Ha ha ha ha… Ha ha ha ha…” Liệp Ưng cười đến mức thê thảm như vậy, bi ai như thế, nụ cười khiến máu tươi của anh ta lại điên cuồng tràn ra.

“Quân khu Yên Kinh… Liệp Ưng… Bắc Phong.. Liệp Ưng…” Giọng nói của anh ta run rẩy, yếu ớt báo ra nơi bản thân thuộc về… Cùng với danh hiệu rất nhiều năm chưa từng đề cập đến kia… Đôi mắt Trần Xuân Độ hơi nheo lại, cứ bình tĩnh như vậy mà nhìn anh ta.

“Trước khi tôi chết… Có thể nói cho tôi biết… Biệt hiệu của anh…” Tầm mắt yếu ớt của Liệp Ưng lại trừng lớn một lần nữa, một tia máu và nước mắt đỏ tươi từ trong mắt anh ta tràn ra… Anh ta muốn biết… Anh ta cấp bách muốn biết mình chết vào tay ai! Anh ta muốn chết được nhắm mắt!

Liệp Ưng đột nhiên nắm lấy lưỡi dao găm miệng ưng bị gãy, sử dụng một tia sức lực cuối cùng, dùng sức cắm mạnh về phía tai trái của mình!

“Phập!” Trong nháy mắt máu tươi bên tai trái bay ra như bão! Một viên thiết bị điện tử rất nhỏ theo máu tươi từ từ tràn ra… Máy nghe lén! Anh ta đã phá hủy máy nghe lén trên người của mình!

Trong miệng Liệp Ưng lại ho to dữ dội ra máu tươi! Anh ta run rẩy giơ lên dao găm… Nhắm ngay con ngươi mắt trái của mình lại lần nữa cắm vào!

“Phập!” Máu tươi bắn tung tóe! Trong con ngươi mắt trái của anh ta, camera thăm dò ẩn hình trong khối thịt mắt không thể nhận ra kia trong nháy mắt bị nghiền nát… Đi theo máu tươi của anh ta cùng tràn ra… Trong suốt quá trình, cổ họng Liệp Ưng không hé một tiếng, nhưng mà hơi thở của anh ta càng thêm yếu ớt, hấp hối, chỉ còn lại một tia khẩn cầu cuối cùng chống đỡ anh ta! Trước khi chết anh ta muốn biết thân phận của Trần Xuân Độ!

“Cầu xin anh… Đây là trước khi tôi chết… Cuối cùng một nguyện vọng…” Giọng nói của Liệp Ưng suy yếu run rẩy, trong con ngươi tràn ra máu và nước mắt.

Trần Xuân Độ chậm chạp thở dài, ánh mắt của anh vẫn vô cùng bình tĩnh, không có chút đồng tình nào. Nhưng khóe miệng anh lại gợn lên một tia phức tạp… anh đá mạnh dưới chân một đá, khẩu súng lục của Liệp Ưng trên mặt đất bị anh đá lên không trung.

Trần Xuân Độ một tay trực tiếp bắt lấy khẩu súng lục này, sau đó quay về phía một bức tường của vườn hoa ở phía xa nổ súng bắn phá dữ dội!

“Bằng bằng ——!” Vô số viên đạn bay ra, cắt qua không khí, mạnh mẽ bắn vào bức tường của vườn hoa!

Miệng lớn của Liệp Ưng tràn đầy máu, ánh mắt của anh ta yếu ớt nhìn về phía bức tường kia… Sau khi nhìn thấy lỗ thủng trên bức tường, ánh mắt anh ta dại ra…!

Trên vách tường… Vô số lỗ thủng đan xen với nhau… Mơ hồ hội tụ thành một hình vẽ! Kia… Là một con rồng!

Tất cả lỗ thủng đan xen với nhau tạo thành bóng dáng một con rồng! Rõ ràng như vậy! Sắc sảo như vậy! Chấn động lòng người như vậy, giống như một thanh kiếm sắc bén chỉ thẳng vào không trung, khiến tâm thần người ta cảm thấy kính nể, tầm mắt nặng nề kính trọng!

Ánh mắt Liệp Ưng chăm chú nhìn chằm chằm bóng dáng con rồng được tạo thành từ những vết đạn đan xen trên vách tường…! Đồng tử anh ta co rút lại! Cơ thể anh ta run rẩy!

Môi anh ta run rẩy, giống như mang theo vô cùng sợ hãi, chấn động và hưng phấn!

“Là… Anh…” Trong miệng Liệp Ưng ho ra máu, hơi thở càng lúc càng yếu… Nhưng trong ánh mắt anh ta một tia hoảng sợ kinh ngạc kia lại vô cùng phóng đại!

Một đội quân thần bí kinh hồn chấn động hiện ra trong đầu anh ta! Anh ta nở nụ cười… Cười đến mức giải thoát… Cười đến mức không có trói buộc! Hóa ra là phương đông…! Hóa ra là một đội kia!

Liệp Ưng lúc này, cơ bản bất chấp cả người đau nhức và máu tươi, run rẩy mà từ mặt đất đứng lên!

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 22 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status