Chàng rể phế vật

Chương 430



Chương 430

Trương Bảo Thành nhìn sang Trần Xuân Độ, cười lạnh một tiếng, nói: “Mục tiêu 300 tỷ, còn xa xôi như vậy, đừng tưởng như vậy thì cậu có thể kiếm được 300 tỷ.”

Trương Bảo Thành mặt mày lạnh lùng, ông ta tự nhiên sẽ không cảm thấy Trần Xuân Độ thật sự có thể hoàn thành mục tiêu.

Bây giờ Trần Xuân Độ có kích thích ông ta thế nào đi nữa, đến lúc đó không hoàn thành mục tiêu, ông ta có thể mượn cơ hội châm chọc lại.

Trần Xuân Độ liếc nhìn Trương Bảo Thành, nhàn nhạt hỏi: “Ông cảm thấy tỉ lệ trăm khối đá bỏ đi cho ra ngọc lớn hay tỉ lệ kiếm được 300 tỷ lớn?”

“Đó không phải là phí lời sao, trăm khối đá bỏ đi… đây gần như là chuyện không thẻ…” Trương Bảo Thành mặt mày lạnh tanh, không hề do dự mà trả lời.

Còn Trương Bảo Thành vừa mở miệng thì lập tức sững người, ông ta đột nhiên phản ứng lại, nhìn sang Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ cười ha hả, trong ánh mắt khi nhìn Trương Bảo Thành đã nhiều thêm sự mỉa mai: “Trăm khối đá bỏ đi tôi đều có thể cắt ra ngọc, ông dựa vào đâu cảm thấy tôi ngay cả 300 tỷ cỏn con này cũng không kiếm được?”

Một câu nói của Trần Xuân Độ bèn khiến Trương Bảo Thành á khẩu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Trần Xuân Độ, mặt mày khó coi.

Trương Bảo Thành cũng sắp bị Trần Xuân Độ làm tức điên rồi, ông ta làm hội trưởng của hiệp hội đỗ thạch nhiều năm như vậy, lần đầu tiên gặp phải người dám đối đầu với ông ta giống như Trần Xuân Đội!

“Được, vậy tôi xem cậu định kiếm 300 tỷ như thế nào!” Trương Bảo Thành cười lạnh một tiếng, dứt khoát buông lời dọa dẫm Trần Xuân Độ đối mặt với bức ép của Trương Bảo Thành, mặt mày ngược lại rất điềm nhiên, chỉ mỉm cười nhà nhạt.

Trong khu nghỉ ngơi này, bắt tri bất giác, trong không khí tản mạn mùi thuốc súng nồng nặc.

Tổng giám đốc nữ thần ở một bên, gương mặt xinh đẹp cũng lộ ra chút bát lực.

Ngồi trong khu nghỉ ngơi, một lúc lâu sau, nhân viên phục vụ đó vui tươi đi tới, hai tay dâng lên, đưa một chiếc thẻ ngân hàng cho Trần Xuân Độ, cung kính mở miệng: “Thưa anh, trăm khối đá thô của anh, sau khi trải qua việc định giá của triển lãm chính phủ, trả với giá 27 tỷ, tiền đã chuyển vào thẻ của anh.”

*27 tỷ?!” Trương Bảo Thành ở một bên thất thanh mở miệng, mí mắt hơi giật, mặt mày thay đổi.

Trương Bảo Thành đã có dự tính trong lòng, lần này cũng quá bất ngờ, ông ta thế nào cũng không ngờ, trăm khối đá thô đó vậy mà có thể bán được 27 tỷ!

Lấy sự hiểu biết về đá thô của ông ta, số đá thô đó, nhiều nhát chỉ bán được 12-15 tỷ, sao có thể được 27 tỷ?!

Trương Bảo Thành ‘vụt một cái rồi đứng dậy, nhìn sang nhân viên phục vụ năm kia, đanh giọng hỏi: “Các người không phải tính sai chứ, sao có thể là 27 tỷ?!”

Nhân viên phục vụ đó sau khi nhìn thấy Trương Bảo Thành, trong lòng chợt run rẩy, sắc mặt trắng bệch, vội vàng giải thích: “Hội trưởng Trương, không tính sai, triển lãm chính phủ sau khi tiền hành xử lý thêm một bước với tất cả đá thô, phát hiện anh Trần không có hoàn toàn cắt đá thô ra, rất nhiều đá thô có phần lớn đều là ngọc, chỉ có điều đều bị vỏ đá bao bọc… tính tổng lại, quả thật là 27 tỷ.

Sắc mặt của Trương Bảo Thành đanh lại, ông ta bỗng quay đầu nhìn về phía Trần Xuân Độ, Trần Xuân Độ ngồi ở đó, đáy mắt vụt qua tia trào phúng, nhàn nhạt nói: “Tôi biết rồi, gọi nhân viên phục vụ có thái độ phục vụ tốt nhất chỗ các người tới đây đi, cả một ngày này, tôi có rất nhiều chuyện phải làm.”

“Được, thưa anh, chúc anh chơi vui vẻ ở đây.” Nhân viên phục vụ đó gật đầu, xoay người rời đi.

Còn Trương Bảo Thành vẻ mặt âm trầm, từ từ ngồi xuống, mặt mày nóng bừng, trong mắt là lạnh lẽo u ám, ông ta thế nào cũng không ngờ, lần này, vậy mà lại để Trần Xuân Độ dễ dàng kiếm được 27 tỷ!

Vào lúc này, một giọng nói rất vô lại bỗng từ một bên vang lên, truyền rõ ràng vào tai của Trương Bảo Thành: “Hội trưởng Trương, năng lực nghiệp vụ này của ông không quá thuộc rồi, ngay cả định giá số đá thô này cũng không chính xác.”

Trương Bảo Thành hừ lạnh một tiếng, nhìn sang Trần Xuân Độ, nhàn nhạt mở miệng: “30 tỷ còn chưa tới, cách 300 tỷ, vẫn còn hơn 270 tỷ nữa.”

Trương Bảo Thành nhìn sang Trần Xuân Độ, nói: “Giờ đã qua máy tiếng rồi, thời gian của cậu đã không còn bao nhiêu rồi.”

Trần Xuân Độ nhếch môi, dáng vẻ bình thản như không, nhàn nhạt mở miệng nói: “Không cần ông lo lắng, người miền núi có mánh khóe riêng.”

Trương Bảo Thành nhìn Trần Xuân Độ, cười lạnh một tiếng, không có nói gì nữa.

Mà vào lúc này, một bóng dáng quyến rũ xuất hiện ở cách đó không xa, dưới sự dẫn dắt của một nhân viên phục vụ, đi về phía chỗ của Trần Xuân Độ.

Vóc dáng quyến rũ đó cực kỳ đẹp, cộng thêm sau khi trải qua lớp bồi dưỡng các lễ nghi, dáng người yểu điệu đi tới, tựa như đóa ra diễm sắc, tỏa ra sự quyến rũ và khí chất đặc biệt.

Bóng dáng quyền rũ đó xuất hiện ở trước mặt Trần Xuân Độ, chiều cao 1m7, để cô ta đứng ở đó, từ trên cao nhìn xuống Trần Xuân Độ ngồi ở trên ghế, lông mày hơi nhíu lại: “Sao lại là anh?”

Bóng dáng quyến rũ này không phải là người khác, chính là mỹ nữ phục vụ tên Bào Vũ đó, Trần Xuân Độ nhìn thấy Bào Vũ, cũng hơi sững người, ánh mắt trần trụi quét qua thân hình cao ráo 1m7 của Bào Vũ, khẽ gật đầu, giống như đang đánh giá một tác phẩm nghệ thuật.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 8 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status